Entry for January 20, 2008
Được rồi, mình thừa nhận là mình thật là ngu ngốc và kém cỏi... và điều đáng buồn hơn là lại thể hiện điều đó ra với những người mà biết rõ mình, lại còn thể hiện ra 1 cách thản nhiên nữa chứ... ôi... mình xấu hổ quá... mình nghĩ về cái sự ngu ngốc của mình mà không thể chịu đựng được... mình phải làm jì đây... giá như ngay từ đầu đã chẳng có chuyện jì... đây là điều mà mình đã lo sợ, đây là điều mà khiến mình ko muốn ai biết nếu như chưa có kết quả, nhưng tại vì mình quá ngu ngốc... bây h mình cảm thấy thật là kinh khủng, mình không muốn bất cứ ai nói về việc đó, mình khong muốn nghĩ về việc đó thêm 1 chút nào nữa, buôn quá... Mình biết rỗi mình sẽ quên thôi, đây cũng là một bài học cho mình, nhưng mình vẫn buốn... vẫn muốn điên lên... vẫn ko thể ko nghĩ về việc đó... Mình thấy chán bản thân mình đến tận cổ... ko một lời động viên nào có ích jì trong lúc này... ôi... mình muốn biến mất đi quá... giá mà có máy xáo trí nhớ thì tốt... mình đã định không viết 1 cái jì kể từ hôm ấy... nhưng mà mình ko thể ko nghĩ dén... mình bị điên mất... làm thế nào để thoát khỏi bi h.. mình còn nhiều cơ hội mà... lần sau mình sẽ ko được ngu ngốc như thế nữa... mọi chuyện bao h cũng sẽ đi theo con đg như thế... đừng quá hi vọng để rồi thất vọng... mình sẽ vượt qua được thôi... Cố quên đi!!!!!
12 thg 2, 2008
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét